Chuyện \”F0 nửa mùa\” giữa thời dịch COVID-19

Những ngày qua, Hà Nội liên tiếp ghi nhận số ca nhiễm COVID-19 tăng cao khiến nhiều người bệnh rơi vào trạng thái \”dở khóc dở cười\”, mòn mỏi đợi công nhận “F0 chính hiệu\”.

“F0 nửa mùa”

“Đợi được công nhận “F0 chính hiệu\” – đây là cách tôi vẫn nói đùa với người thân khi đã 3 ngày trôi qua, vẫn chưa nhận được bất kỳ cuộc liên lạc nào từ trạm y tế như lời hứa hẹn.

Ngay khi biết tin thuộc diện F1, tôi đã tự ý thức cách li tại nhà, đồng thời, liên lạc với trạm y tế để khai báo thông tin.

Gọi 1 lần, 2 lần, 3 lần,… không được, tôi cầu cứu sự trợ giúp của công an phường. Tiếp nhận thông tin, anh công an không mấy mặn mà:

“Rất nhiều người dân phản ánh hết thời gian cách li mới nhận được quyết định cách li. Em chịu khó liên lạc nhiều lần vào số hotline nhé. Công an phường cũng đang bị phong tỏa nên anh không thể sang báo giúp em được” – anh nói.

Trong đêm cùng ngày, tôi nhận được kết quả dương tính với SARS-CoV-2. Sáng sớm hôm sau, tôi cầu cứu sự trợ giúp của anh công an phường và được “ưu ái” gửi cho danh sách gồm 3 số cá nhân và 2 số hotline vì tôi đã được nâng cấp từ F1 lên F0. 

Người đầu tiên chịu nghe máy là chị nhân viên thuộc tổ tiếp nhận người dân khai báo y tế. Đáp lại lời khai báo nhẹ nhàng, bình tĩnh của tôi là thái độ \”bận rộn\” của chị:

– “Hiện giờ đang quá tải, máy bận là đúng, em phải kiên trì mà điện vào số hotline, canh mà điện chứ cuống lên làm gì?”

Người thứ 2 yêu cầu tôi nhắn tin thông tin cá nhân, tình trạng sức khỏe hiện tại kèm theo lời dặn:

– “Phường sẽ rà soát, có gì sẽ liên lạc lại sau”.

Khai báo y tế là nghĩa vụ, tôi ý thức được điều đó. Tôi cũng luôn sẵn sàng cho việc tự cách li, điều trị tại nhà vì tôi biết hệ thống y tế Hà Nội hiện nay quá tải, rất nhiều ca F0 có diễn biến nặng cần sự hỗ trợ hơn tôi. Nhưng điều khiến tôi băn khoăn là sự an toàn của những người dân xung quanh.

Kể từ khi Hà Nội bùng dịch, học sinh tạm dừng đến trường, sảnh trước nhà tôi bất đắc dĩ trở thành sân chơi của trẻ nhỏ trong xóm. 4, 5 cháu tập trung, hò hét, chơi đùa bên ngoài cách cửa gỗ đóng chặt khiến tôi đứng ngồi không yên, chỉ sợ lũ trẻ chẳng may có vấn đề gì,…

Đợi 1 ngày, 2 ngày, 3 ngày vẫn không có bất kỳ động thái từ cơ quan chức năng, tôi phải nhờ sự trợ giúp của người em họ trọ cách nhà 3km, mang giấy, bút đến và viết tấm biển treo trước cửa nhà.

Trái hẳn với hình dung của tôi, mọi người khi đọc được dòng chữ trước cửa, thông qua em tôi, đã hỏi thăm, nhắn nhủ tôi rằng cứ yên tâm cách li tại nhà, có gì khó khăn, đêm hôm cứ gọi hàng xóm,…

Sự thờ ơ đến đáng sợ

Nếu như tôi may mắn nhận được sự quan tâm của những hàng xóm mà trước đây tôi ít khi tiếp xúc, giao tiếp thì 1 bạn đồng nghiệp F0 khác của tôi (em M) lại nhận được sự vô cảm đến đáng sợ từ chính những người gắn bó thân thiết trong nhiều năm.

Ngay khi em M báo có \”biểu hiện dương tính với SARS-CoV-2\”, những con người cùng nhà, cùng phòng sẵn sàng xua đuổi em ra khỏi đường dù chính họ cũng đang thuộc nhóm có nguy cơ lây nhiễm cao.

Rơi vào trạng thái bơ vơ, bị xua đuổi, em M tiếp tục \”cầu cứu\” y tế phường và được câu trả lời: \”Chỗ nào? Làm gì có chỗ? Bọn chị làm gì có chỗ mà cho em?\” và tiếp tục khẳng định: \”Đó là việc của các em, không phải việc của chị\”.

Trước yêu cầu tự cách li tại nhà của trạm y tế phường, những người cùng nhà đã phải “khiên cưỡng” cho em M ở lại, đồng thời thu dọn toàn bộ bếp ăn chung ở khu vực tầng 3 xuống tầng 2, để em một mình trong căn phòng tầng 3. Vẫn đều đặn 3 bữa cơm mỗi ngày, nhưng tuyệt nhiên, họ không mảy may em M ăn uống, sinh hoạt ra sao. 

Trong tâm thế mệt mỏi, lo lắng vì bệnh tật, em M liên tục nhận được những tin nhắn không mấy dễ chịu: “Vì mày mà tao mất Tết\”, \”ôi trời ơi”, hay những lời trách móc dằn vặt từ chính những người bạn cùng phòng trong suốt 2 năm qua. Hay những lời nói bóng gió từ gia đình tầng dưới: “Tại sao mãi nó không chịu chuyển đi?”…

Trong khi những F0 như tôi bị phớt lờ thì những đồng nghiệp của tôi, dù mới chỉ là F1 hay thậm chí chưa được công nhận F1 đã được ưu đãi đặc biệt. Có người được BQL tòa nhà ưu tiên mở thang máy riêng, có người nhận được thông báo cách li tại nhà,… Và \”biệt đội\” F0, F1 tại cơ quan tôi vẫn tiếp tục làm việc online mỗi ngày, an tâm điều trị, theo dõi sức khỏe tại nhà.

Chúng ta vẫn theo dõi số ca nhiễm tại Hà Nội mỗi ngày, quan tâm con số hàng nghìn ca nhiễm nhưng lại không nhiều thông tin đánh giá tích cực khi nhìn vào các chi tiết 0 ca tử vong và số ca nhiễm đã khỏi bệnh.

Dịch bệnh chắc chắn sẽ gia tăng trong thời gian tới, nhưng cách chúng ta nhìn nhận và đối mặt dịch bệnh sẽ khiến mọi chuyện trở nên tích cực hơn rất nhiều. Chấp nhận trở thành F0 là cách nhanh nhất để toàn xã hội sớm trở về trạng thái \”bình thường mới\”.